Giúp con sống thật

“Có rất nhiều! Các phương tiện truyền thông là ví dụ. Trước đây, báo chí rất có định kiến và nói không đúng về NĐT, coi họ là những người bị bệnh, hoang dại, có vấn đề về tâm thần, về đạo đức. Tất cả những thông tin đó đều sai lệch, góp phần làm tăng sự định kiến, kì thị về NĐT trong xã hội. Bố mẹ của NĐT cũng định kiến với con cái của mình. Họ tỏ ra xấu hổ và không dám để cho ai biết con mình đồng tính.

Một nghiên cứu về sự kì thị của xã hội với NĐT do iSEE thực hiện (sắp công bố) cho thấy gần 70% bố, mẹ cho rằng nếu biết con mình có bạn là NĐT thì sẽ cấm không cho chơi. Đó là biểu hiện của sự kì thị và định kiến rõ ràng! Sự kì thị nặng hơn có thể là bị đánh đập, cấm đoán, nhốt trong nhà không cho đi chơi thậm chí là xích con lại. Những hành vi như vậy là vi phạm pháp luật, nhưng nhiều người lại không nghĩ vậy và cho rằng như thế sẽ tốt cho con của họ hơn.”
(Lê Quang Bình)

“Mở cửa ra nhìn thấy con và người bạn trai của nó ôm nhau ngủ trên giường, chân tôi như khụy xuống. Từ từ khép cửa lại rồi gọi con dậy ăn sáng, đầu óc tôi như trống rỗng. Khi tôi hỏi riêng có phải cháu là người đồng tính không thì nó quỳ xuống khóc. ‘Mẹ ơi con bất hiếu với cha với mẹ. Con là người đồng tính nhưng con xin mẹ vẫn yêu con.’ Tôi òa khóc và ôm con vào lòng. Tôi vẫn yêu con tôi như trước nhưng sao lòng tôi tan nát, tôi lo lắng không biết sau này cháu sẽ sống sao đây. Hai tuần liền chỉ khóc và thức trắng làm tóc tôi bạc trắng…”

Câu chuyện của chị Linh mở đầu cho cuộc tọa đàm “Giúp con sống thật” được đồng tổ chức bởi Báo Phụ nữ TP.HCM, Viện nghiên cứu Xã hội, Kinh tế và môi trường (iSEE) và Nhóm kết nối và chia sẻ thông tin (ICS) vào sáng ngày 2 tháng 10 năm 2011 tại TP. Hồ Chí Minh. Hơn 50 bậc phụ huynh, anh chị em và bạn bè người đồng tính đã đến tham dự buổi tọa đàm.

Một điểm chung của các bậc phụ huynh khi biết con mình đồng tính là sốc, hoang mang, dằn vặt và cảm thấy mất mát. Do kiến thức về đồng tính còn nhiều sai lệch nên nhiều người tin rằng con mình bị bệnh cần phải chữa trị. Có người đưa con ra bệnh viện tâm thần Đồng Nai để khám, có người đưa con đến trung tâm tư vấn tâm lý hoặc gọi tổng đài 1080 cầu cứu. Có bà mẹ còn đưa con trai lên chùa tìm lời giải, cho con ăn “gạo lức muối mè” vì tin rằng khi mang thai mẹ ăn nhiều đồ âm tính quá nên giờ phải cho con ăn đồ dương tính để cân bằng, để “chữa trị.”

Nhà báo – Nhà thơ Lê Minh Quốc – Thư ký tòa soạn báo Phụ Nữ TP.HCM Anh Lê Quang Bình – Viện trưởng viện nghiên cứu xã hội, kinh tế và môi trường iSEE Chị Nguyễn Hải Yến – Giám đốc dự án Nhóm kết nối và chia sẻ thông tin ICS

Theo ông Lê Quang Bình viện trưởng viện iSEE thì tổ chức Y tế thế giới (WHO) đã chính thức loại đồng tính ra khỏi danh sách bệnh từ ngày 17 tháng 5 năm 1990. Chính vì vậy, đồng tính không phải là bệnh, không cần phải chữa. Đồng tính không phải do “lỗi” của cha mẹ, không phải là sự lựa chọn của con, không ai tự quyết định được xu hướng tình dục của mình. Hơn nữa, những cố gắng chữa trị bằng tâm lý, bằng ép buộc còn gây ra hậu quả nghiêm trọng khác cho người đồng tính cũng như gia đình họ.

“Tôi đến đây để xin các bác, các anh, các chị cứu lấy con tôi…” Uyên – người mẹ trẻ khóc nấc trong nước mắt. Huy con trai chị đã bỏ nhà đi hai tháng rồi, chị không biết con ở đâu, chơi với ai và có vướng ma túy hoặc phạm tội gì không. Chị dằn vặt vì thấy mình có lỗi. Cách đây hơn một năm khi Huy xin phép cho một bạn trai cùng lớp đến nhà học chung chị đã rất vui vì hai đứa đều học rất giỏi. Tuy nhiên, khi phát hiện hai đứa mua đồ gì cũng giống nhau và có biểu hiện tình cảm quyến luyến đồng giới nên chị đã quyết liệt ngăn cấm. Chị đã nói chuyện với phụ huynh của cậu bạn Huy và cả cô giáo chủ nhiệm về “biểu hiện bất thường của hai đứa” để cô giám sát ở trường. Sau đó, Huy học hành giảm sút hẳn, suốt ngày vào internet và thất thần như người thất tình khi cậu bạn kia không chơi với Huy nữa. Cuối cùng, Huy bỏ học và bỏ nhà ra đi. Chị đã tìm gặp Huy bao lần để nói rằng chị làm vậy vì yêu thương Huy, vì muốn Huy có cuộc sống tốt đẹp sau này nhưng tất cả đều vô vọng …

Như chị Uyên, các bậc phụ huynh luôn nghĩ rằng ngăn cấm con, thậm chí là cho con “ăn roi ăn vọt” chẳng qua là muốn tốt cho con. Muốn con thành đạt, lập gia đình, sinh con và sống một cuộc sống ổn định, không cô độc. Họ không biết rằng chính tình yêu mang tính áp đặt đó đã gây hại cho con mình. Giống Huy, nhiều bạn trẻ đã bỏ nhà đi vì bị gia đình cấm đoán, hắt hủi. Nhiều người sa vào ma túy, rượu, mại dâm và phạm tội. Nhiều người sống trong gia đình mà không có sự chia sẻ dẫn đến trầm cảm, cô độc và có nhiều ý nghĩ và hành vi tự tử. Theo ông Lê Quang Bình, nhiều nghiên cứu chỉ ra rằng tỉ lệ tự tử ở trẻ vị thành niên là đồng tính cao hơn từ 2 đến 4 lần so với trẻ vị thành niên dị tính.

Chia sẻ với chị Uyên, chị Linh cho rằng điều quan trọng nhất là mình phải thể hiện được tình yêu của mình dành cho con, dù nó là đồng tính hay dị tính. Mình phải nói với nó là mình thừa nhận và tôn trọng cuộc sống đồng tính của nó. Để làm được điều này, chị Linh đã phải tìm hiểu thông tin về đồng tính, chia sẻ với bạn bè, người thân và nói chuyện với con về đề tài đồng tính. Chị đã nhận được sự ủng hộ của chồng và của người con trai thứ hai. Chị rất vui khi nó biết tin anh hai đồng tính và nói “Đồng tính là bình thường mà mẹ. Anh hai là đồng tính thì mẹ phải thương yêu anh hai nhiều hơn nữa.” Chính vì vậy, con trai chị giờ đây đã sống rất vui vẻ và lạc quan. Đây là kinh nghiệm chị muốn chia sẻ với các bà mẹ khác như chị Uyên.

Các vị phụ huynh, bạn bè của người đồng tính tham gia buổi tọa đàm.

Hưng một bạn trẻ đồng tính tâm sự với các bậc phụ huynh trong buổi tọa đàm là dù chúng con là đồng tính hay dị tính chúng con đều rất yêu thương ba mẹ. Chúng con cũng tin rằng các bậc ba mẹ đều yêu thương chúng con. Tuy nhiên, chúng con mong rằng tình yêu thương đó là tình yêu thương giúp chúng con sống thật, sống hạnh phúc như chúng con muốn. Chúng con đều là những người con ngoan, có quyết tâm cao và luôn luôn nghĩ về tương lai. Tương lai của chúng con có thể khác, không phải là một ngôi nhà, một người vợ, hai đứa con. Tương lai của chúng con là hai người đàn ông và một đứa con và chúng con muốn sống tốt cho tương lai đó.

Có lẽ chia sẻ của Hưng làm nguôi đi phần nào sự lo lắng của nhiều bậc phụ huynh về tương lai của con em mình. Như bác Trung sau khi biết không thể “níu kéo” con mình nữa thì rất muốn tìm hiểu thêm về cuộc sống của người đồng tính như thế nào, có lâu bền không? Có tương lai không? Và có quan tâm đến gia đình không? Có bậc phụ huynh hỏi về quan hệ tình dục, về bệnh tật và nguy cơ lây nhiễm HIV của con mình. Chính sự chia sẻ cởi mở giữa các bậc phụ huynh, của các bạn đồng tính nam và đồng tính nữ đã làm cho buổi tọa đàm lắng đọng, đi vào chiều sâu hơn. Huỳnh Minh Thảo, giám đốc truyền thông của ICS cũng cung cấp thêm thông tin về cộng đồng PFLAG cũng như mong muốn của các bạn đồng tính nam và đồng tính nữ có được sự chia sẻ của ba mẹ để sống tốt hơn, đóng góp nhiều hơn cho gia đình và xã hội.

Thay cho lời kết, Nhà báo, nhà thơ Lê Minh Quốc, thư ký tòa soạn báo Phụ nữ TP.HCM chia sẻ để có được sự thừa nhận và bao dung của các bậc cha mẹ cần phải có một sự thay đổi to lớn về văn hóa. Văn hóa Á Đông tin rằng con đường duy nhất cho tất cả mọi người là lập gia đình, sinh con đẻ cái để nối dõi tông đường đã không còn đúng trong thời đại ngày nay nữa. Nhiều nước trên thế giới bắt đầu là Hà Lan đã thừa nhận hôn nhân đồng giới. Ông tin rằng, cộng đồng người đồng tính ở Việt Nam sẽ thành công vì qua buổi tọa đàm đầy xúc động và sâu lắng này, ông cảm nhận được cái tâm, mong muốn cháy bỏng cũng như niềm tin mãnh liệt vào một ngày mai được thừa nhận của cả cộng đồng người đồng tính và cha mẹ của họ. Ông đọc tặng buổi tọa đàm bốn câu thơ của nhà thơ Xuân Diệu về tình yêu đồng giới của hai nhà thơ Pháp nổi tiếng thế kỷ 19 nhằm khuyến khích sự mở đường của các bạn trẻ cũng như những người tham gia tọa đàm trong việc tìm kiếm sự thừa nhận cái tự nhiên trong cuộc sống. Mà theo ông, tự nhiên chính là được sống thật là chính mình.


“Tôi nhớ Rimbau với Verlain
Hai chàng thi sĩ choáng hơi men
Say thơ xa lạ, mê tình bạn
Khinh rẻ khuôn mòn, bỏ lối quen…”

TP. Hồ Chí Minh
Ngày 2 tháng 10 năm 2011
Ghi chép bởi iSEEnews

Ghi chú: tên của nhân vật đã được thay đổi